
“Phù vân chỉ là phù vân”
Tháng 7 trôi qua nhanh quá. Vèo một cái đã ngày 31. Sáng nay đi lễ cha giảng: ”Phù vân chỉ là phù vân.” Cái nhớ lại câu:”Hành trang duy nhất ta có thể mang đi khi chết là những trải nghiệm.” Quá đúng luôn, tiền bạc, vật chất tất cả đều là vật ngoài thân. Chúng chỉ là phương tiện cho cuộc sống này diễn ra. Những gì ta làm mới còn mãi vì hành động để lại kí ức trong suy nghĩ và tiềm thức của chúng ta. Bởi vậy chúng ta không nên quá phụ thuộc vào những thứ bên ngoài bởi những gì ta cho là quý giá, ta cố gắng dành dụm chỉ là những áng mây nổi trên bầu trời, chả bao giờ bắt được. Chuyện về một người nhà giàu lo tích trữ của cải để lúc về già ăn chơi hưởng thụ. Lo xây kho cất tài sản, lo vun vén để dành. Nhưng Chúa phán:-“Đồ ngu, tối nay cái mạng của người sẽ không còn. Của cải mà ngươi tích trữ có mang theo được không?” Trong lòng người nhà giàu nghĩ sẽ không bao giờ chết nên đến chết ông ta vẫn chưa thật sự sống thoải mái, hạnh phúc bao giờ. Ông ta chỉ đang ”sống” trong tâm trạng tích góp sự an toàn trong tương lai bằng việc gom nhiều của cải. Thử nghĩ xem chúng ta có đang sống như “ông nhà giàu” không nhỉ? Lo kiếm tiền để cho tương lai sử dụng, lo kiếm bằng để tìm được chỗ làm an nhàn, lo tích góp để dành mà chẳng dám sử dụng, lo rất nhiều mà quên sống trong hiện tại. Thay vì giữ và tích góp quá nhiều, hãy chia sẻ những thứ ta đang có với người xung quanh. Những thứ ta cho là quý và ít khi sử dụng thì hãy lấy ra xài dần, những thứ ta có nhiều hơn hai hãy cho người không có. Ví dụ như bộ bát đĩa rất quý thay vì chưng mãi thì hãy lấy ra xài, mỗi lần xài tự nhiên chất lượng cuộc sống của ta cũng tăng lên. Hay như mình có rất nhiều sách mà không đọc lại nữa thì tặng lại cho ai mình thấy cần… mỗi lần cho bớt là mỗi lần ta ”tích luỹ” được sự bình an và thanh thản trong tâm hồn. #tuyettinhsuong, #6thangmoingaymotbaiviet, #anyonecanwrite, Và khi ta “cho đi” hết, tâm hồn ta sẽ thành “mây bay” trên bầu trời tự do. Bởi còn có của cải nào ràng buộc được ta đâu? Chúc bạn “tự do” như đám mây!